Mốc chung của chương trình không áp cho mọi người. Có bốn nhóm cần bắt đầu sớm hơn, và nhiều người trong bốn nhóm đó không biết mình thuộc nhóm nào.
Nhóm một: có người thân ruột thịt từng bị
- Cha mẹ, anh chị em ruột, hoặc con
- Bị ung thư đại trực tràng hoặc polyp có nguy cơ
- Nhóm này thường bắt đầu sớm hơn mốc chung
- Và có thể được làm dày hơn
- Đây là nhóm đông nhất trong bốn nhóm
Mục cuối là lý do em để nhóm này lên đầu, và nó cũng là nhóm hay không biết mình thuộc diện đó.
Ba chi tiết cần biết cho từng người
- Ai bị
- Quan hệ ruột thịt thế nào với mình
- Bị ở tuổi nào
- Tuổi lúc bị là chi tiết đổi mốc mạnh nhất
- Đáng bỏ công hỏi lại trong nhà cho chính xác
Mục thứ tư là điều rất ít người biết, và nó là lý do câu hỏi tuổi đáng được hỏi kỹ.
Cách thu thập cho gọn
- Vẽ một cây gia đình đơn giản trên giấy
- Ghi tên, quan hệ, bệnh và tuổi lúc bị
- Hỏi vào dịp cả nhà có mặt
- Hỏi cả về các loại bệnh khác, không chỉ bệnh đường ruột
- Một tờ giấy đó dùng cho cả nhà, nhiều năm
Mục thứ tư là chi tiết quan trọng, vì một số bệnh di truyền gộp nhiều loại bệnh khác nhau.
Nếu không ai nhớ rõ
- Nói phần mình biết chắc
- Nói rõ phần không chắc
- Thông tin thiếu vẫn hơn không có gì
- Bác sĩ sẽ tính theo hướng thận trọng
- Đừng vì không đủ mà không nói gì cả
Mục cuối là điều em muốn nhấn, vì sợ nói sai là lý do khiến nhiều người im lặng hoàn toàn.
Nhóm hai: đã từng có polyp
- Đã cắt polyp lần soi trước
- Mốc do kết quả lần đó quyết định
- Số lượng, kích thước và loại polyp đều tính vào
- Nên mốc ở đây là mốc cá nhân
- Lô sáu của site có bài riêng nói kỹ chuyện đó
Mục thứ tư là điểm khác biệt của nhóm này, vì mốc của họ không lấy từ chương trình chung.
Nhóm ba: có bệnh viêm ruột
- Viêm kéo dài nhiều năm ở đại tràng làm tăng nguy cơ
- Nên nhóm này có lịch theo dõi riêng, chặt hơn
- Mốc tính từ khi bệnh khởi phát, không từ tuổi
- Đây là điểm rất hay bị hiểu sai
- Hỏi thẳng lịch dành cho trường hợp của mình
Mục thứ ba là chi tiết then chốt, và nó nghĩa là người còn trẻ cũng có thể đã tới mốc.
Nhóm bốn: bệnh di truyền trong gia đình
- Có nhóm bệnh di truyền liên quan tới đại trực tràng
- Dấu hiệu gợi ý: nhiều người trong nhà cùng bị
- Hoặc bị ở tuổi trẻ
- Hoặc trong nhà có nhiều loại bệnh liên quan
- Nhóm này cần tư vấn chuyên sâu về di truyền
Mục cuối là bước đúng cho nhóm này, và nó tính mốc cho cả gia đình chứ không riêng một người.
Vì sao nên đi tư vấn di truyền nếu được giới thiệu
- Họ dựng lại bức tranh của cả gia đình
- Họ tính mốc cho từng người
- Họ nói rõ xét nghiệm nào có ích và xét nghiệm nào không
- Và họ giải thích ý nghĩa của kết quả trước khi làm
- Đi tư vấn không có nghĩa là phải làm xét nghiệm
Mục cuối là điều nhiều người không biết, và biết nó thì đi tư vấn nhẹ nhàng hơn nhiều.
Điều không làm nên nhóm nguy cơ cao
- Họ hàng xa bị bệnh này
- Người trong nhà bị bệnh tiêu hoá khác không liên quan
- Có trĩ hoặc nứt kẽ lâu năm
- Lo lắng nhiều về bệnh
- Bốn thứ đó không đổi mốc, nhưng cứ nói ra để bác sĩ cân nhắc
Mục cuối là cách xử đúng, vì việc phân loại là của bác sĩ chứ không phải của người bệnh.
Nhóm nguy cơ cao thì chọn cách nào
- Nhóm này thường được khuyên dùng cách nhìn trực tiếp
- Thay vì các cách chọn lọc nhẹ hơn
- Vì họ cần độ bao phủ cao hơn
- Và cần khả năng xử lý ngay nếu thấy gì
- Hỏi bác sĩ cách nào phù hợp cho nhóm của mình
Mục thứ ba là lý do y khoa, và nó giải thích vì sao nhóm này không được khuyên dùng cách rẻ nhất.
Khi đã biết mình ở nhóm nào
- Xin bác sĩ ghi mốc ra giấy
- Ghi vào lịch có cả năm
- Đặt lời nhắc trước mốc vài tháng
- Cho một người trong nhà biết
- Mốc cách nhau nhiều năm thì rất dễ mất dấu
Mục cuối là sự thật đã nhắc ở lô sáu, và nó áp cho nhóm tầm soát còn mạnh hơn.
Nếu đã quá mốc mà chưa đi
- Đi ngay, đừng chờ tới một mốc tròn nào
- Không cần giải thích vì sao trễ
- Mang theo thông tin gia đình đã thu thập
- Bác sĩ tính lại mốc từ lần này
- Trễ vẫn tốt hơn nhiều so với không đi
Mục thứ hai là điều em muốn nói rõ, vì cảm giác ngại vì đã trễ làm nhiều người trễ thêm nhiều năm.
Việc làm được hôm nay
- Vẽ cây gia đình đơn giản trên một tờ giấy
- Hỏi trong nhà ba chi tiết cho từng người
- Mang tờ đó đi buổi khám tới
- Hỏi mình thuộc nhóm nào và mốc là khi nào
- Bốn việc đó không cần chờ có triệu chứng
Mục cuối là ý của bài, và nó là việc duy nhất trong cả site làm được lúc chưa có gì xảy ra.
Nói ra thì mất ba mươi giây
- "Cha em bị ung thư đại tràng năm bốn mươi tám tuổi"
- "Em thuộc nhóm nguy cơ nào"
- "Mốc bắt đầu của em là khi nào, ghi vào giúp em"
- Ba câu đó đổi mốc của chính mình
- Và câu đầu là câu nhiều người chưa từng nói trong buổi khám nào
Mục cuối là điều em thấy đáng tiếc nhất, vì đó là thông tin quan trọng nhất mà người bệnh mang trong người.
Câu hỏi thường gặp
Những ai cần tầm soát sớm hơn mốc chung?
Bốn nhóm: người có người thân ruột thịt từng bị bệnh đại trực tràng, người đã từng có polyp, người có bệnh viêm ruột nhiều năm, và người có bệnh di truyền trong gia đình liên quan tới nhóm này. Mỗi nhóm có cách tính mốc riêng nên phải hỏi bác sĩ.
Em cần biết gì về tiền sử gia đình?
Ba chi tiết cho từng người: ai bị, quan hệ ruột thịt thế nào với mình, và bị ở tuổi nào. Tuổi lúc bị là chi tiết đổi mốc mạnh nhất, nên đáng bỏ công hỏi lại trong nhà cho chính xác.
Nếu trong nhà không ai nhớ rõ thì sao?
Cứ nói phần mình biết chắc và nói rõ phần không chắc, vì thông tin không đầy đủ vẫn có giá trị hơn không có gì. Bác sĩ sẽ tính theo hướng thận trọng khi dữ liệu còn thiếu.
Nghi có bệnh di truyền trong nhà thì làm thế nào?
Hãy nói rõ các mẫu đáng chú ý: nhiều người trong nhà cùng bị, bị ở tuổi trẻ, hoặc trong nhà có nhiều loại bệnh liên quan. Những trường hợp này thường được giới thiệu tới nơi tư vấn chuyên sâu về di truyền để tính mốc cho cả gia đình.