TrucTrang.comChuyện khó nói nhưng rất nên nói sớm
Polyp đại tràng

Kết quả của mình đổi mốc của cả nhà — nói với người thân thế nào

Đây là nhóm bệnh mà một kết quả của một người đổi được kế hoạch của mấy người khác. Rất ít bệnh có tính chất đó.

Kết quả của mình đổi mốc của cả nhà — nói với người thân thế nào

Đây là nhóm bệnh mà một kết quả của một người đổi được kế hoạch của mấy người khác. Rất ít bệnh có tính chất đó.

Vì sao kết quả của một người lan ra cả nhà

  • Nguy cơ nhóm bệnh này có phần gắn với gia đình
  • Người có người thân ruột thịt từng bị thì nguy cơ cao hơn
  • Nên họ thường được tầm soát ở mốc sớm hơn
  • Và có thể bằng cách khác
  • Điều đó chỉ xảy ra nếu họ biết

Mục cuối là lý do bài này tồn tại, vì thông tin không tự đi từ người này sang người khác.

Ba chi tiết người thân cần biết

  • Ai bị
  • Quan hệ ruột thịt thế nào
  • Bị ở tuổi nào
  • Ba chi tiết đó đổi mốc nhiều nhất
  • Thêm loại tổn thương nếu có kết quả mẫu

Mục thứ ba là chi tiết quan trọng nhất, vì bị ở tuổi trẻ đổi mốc của cả nhà mạnh hơn nhiều.

Cách chuyển thông tin cho gọn

  • Chụp lại tờ kết quả xét nghiệm mẫu
  • Gửi cho người thân để họ mang đi khám
  • Kèm một dòng: đây là kết quả của anh hoặc chị
  • Bác sĩ của họ tự biết dùng nó thế nào
  • Không cần mình giải thích y khoa

Mục cuối là điều làm việc này dễ hơn, vì nhiều người không nói chỉ vì sợ không giải thích được.

Ai trong nhà thì cần biết

  • Cha mẹ
  • Anh chị em ruột
  • Con cái đã đến tuổi trưởng thành
  • Nhóm ruột thịt bậc một là nhóm chính
  • Họ hàng xa hơn thì ít đổi mốc hơn

Hai mục cuối giúp khoanh lại phạm vi, vì không cần phải thông báo cho cả dòng họ.

Nói thế nào cho đỡ nặng nề

  • Nói bằng việc phải làm, không bằng nỗi lo
  • Cho họ ba chi tiết và một câu để hỏi bác sĩ
  • Không cần kể chi tiết bệnh tình của mình
  • Không cần kể phần mình đang lo
  • Cách đó vừa dễ nói vừa dẫn tới hành động

Mục đầu là nguyên tắc chính của bài, và nó áp được cho mọi chuyện sức khoẻ khó nói trong nhà.

Một câu để họ mang đi khám

  • "Anh tôi cắt polyp đại tràng năm bốn mươi hai tuổi"
  • "Tôi nên tầm soát từ khi nào"
  • Hai câu đó là đủ
  • Bác sĩ của họ sẽ tính mốc
  • Đừng để họ phải tự tra trên mạng

Mục cuối là lý do nên đưa họ đúng câu chữ, vì tra trên mạng cho ra mốc chung không tính tới nhà mình.

Nếu trong nhà không muốn nghe

  • Có người tránh chuyện sức khoẻ vì lo
  • Đừng thuyết phục dài
  • Cứ để lại ba chi tiết và câu hỏi
  • Để họ dùng khi nào họ sẵn sàng
  • Mình đã làm phần của mình

Mục cuối là cách giữ cho việc này không thành xung đột trong nhà, và nó cũng công bằng với người nói.

Nếu người thân đã lớn tuổi mà chưa từng tầm soát

  • Bắt đầu muộn tốt hơn không bắt đầu
  • Trở ngại của họ thường là trở ngại thực tế
  • Không biết đặt hẹn ở đâu, không có người đi cùng
  • Lo chi phí, lo khâu làm sạch ruột
  • Giúp bằng việc cụ thể thì hiệu quả hơn khuyên

Hai mục cuối là điều em muốn nhấn, vì ở nhóm này thì đặt hẹn giúp có tác dụng hơn mọi lời động viên.

Việc cụ thể giúp được

  • Đặt hẹn giúp
  • Đi cùng hôm soi
  • Lo phần đi lại
  • Ở cùng trong đêm làm sạch ruột
  • Nhớ giúp mốc theo dõi của họ

Mục thứ tư là việc có giá trị nhất với người cao tuổi, và nó cũng là chuyện an toàn.

Đừng để chuyện này thành gánh nặng của một người

  • Chia việc giữa các người trong nhà
  • Mỗi người nhớ mốc của một người
  • Ghi mốc của cả nhà vào một chỗ
  • Nhắc nhau mỗi năm một lần
  • Một cuộc nói chuyện mỗi năm là đủ

Mục cuối là cách bền nhất, và nó làm việc theo dõi thành chuyện thường lệ chứ không thành sự kiện.

Điều gia đình không cần làm

  • Không cần đổi bữa ăn của cả nhà theo hướng cực đoan
  • Không cần dùng các thứ được quảng cáo phòng bệnh
  • Không cần tìm xét nghiệm lạ
  • Việc cần làm chỉ là đi tầm soát đúng mốc
  • Phần lối sống thì có bài riêng, và nó đơn giản

Mục thứ tư là điều em muốn để lại, vì nhiều nhà làm rất nhiều thứ trừ đúng một việc có hiệu quả.

Khi kết quả của mình tốt

  • Kết quả tốt của mình cũng là thông tin cho cả nhà
  • Nhưng nó không miễn cho họ khỏi tầm soát
  • Mỗi người có nguy cơ riêng
  • Nên mỗi người vẫn cần mốc của mình
  • Hỏi bác sĩ của chính họ là cách đúng

Hai mục giữa là điều hay bị hiểu sai, vì kết quả tốt của một người hay được dùng để cả nhà yên tâm.

Nói ra thì mất ba mươi giây

  • "Anh cắt polyp đại tràng, bốn mươi hai tuổi"
  • "Em hỏi bác sĩ xem em nên tầm soát từ khi nào"
  • "Đây là ảnh tờ kết quả, em mang đi cho bác sĩ xem"
  • Ba câu đó đổi được mốc của một người khác
  • Và ba mươi giây đó có thể là ba mươi giây có giá nhất trong cả site này

Mục cuối là điều em nghĩ thật, vì đây là chỗ một câu nói giúp được người không hề đi khám cùng mình.

Câu hỏi thường gặp

Vì sao kết quả của em lại đổi mốc của người thân?

Vì nguy cơ của nhóm bệnh này có phần gắn với gia đình, nên người có người thân ruột thịt từng bị thường được đề nghị tầm soát ở mốc sớm hơn và có thể bằng cách khác. Điều đó chỉ xảy ra nếu họ biết, nên việc nói ra là việc có ích thật.

Cần cho người thân biết những chi tiết gì?

Ba chi tiết: ai bị, quan hệ ruột thịt thế nào, và bị ở tuổi nào. Nếu có kết quả xét nghiệm mẫu thì loại tổn thương cũng hữu ích, nên chụp lại tờ đó gửi cho họ mang đi khám.

Nói chuyện này trong nhà thế nào cho đỡ nặng nề?

Nói bằng việc phải làm thay vì bằng nỗi lo: cho họ ba chi tiết và một câu hỏi để mang đi khám, thay vì kể chi tiết bệnh tình. Cách đó vừa dễ nói hơn vừa dẫn tới hành động thật.

Người thân đã lớn tuổi mà chưa từng tầm soát thì sao?

Vẫn nên đi, vì bắt đầu muộn tốt hơn nhiều so với không bắt đầu. Hãy giúp họ bằng việc rất cụ thể — đặt hẹn, đi cùng, lo phần đi lại — vì trở ngại của nhóm này thường là trở ngại thực tế chứ không phải thiếu hiểu biết.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay 0918.832.283